Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

thơ tình HỒN MA NĂM CŨ - THÁI NGỌC SƠN


                                   HỒN MA NĂM CŨ


                                                                  ( Thái Ngọc Sơn )



 


Ta ngồi đây bóng tối che ngang
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ta nghe đâu dây rong rêu rủ buồn
Giữa phố hoang mang
Úp mặt bùi ngùi
Mỏi ngóng tin em …
Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ sầu !
Ngồi tiếc mai hồng nhớ thiên thu
Còn ai với ai
Nghe đời như có như không
Sầu thôi xuống đầy em nhớ hay quên
Mặcc tình ta xay mòn thành bụi trần
Ngâm ngùi ôi đá cũng thương thay
Người ơi ! …..
Sao ta biền biệt muôn trùng
Ta mang nổi ốm o lời thề
Về cõi chiêm bao
Ta nhớ lời tình em trối trăn
Giữa đêm thấp mệnh mông
Ta như con chim đau nằm yên
Ngóng chuyến mưa qua ! ….
Tự tìm thấy ta không tìm thấy em
Giữa hai ta Không nói, không nụ cười
Từ đó ta nằm đau ! ….

Phố chờ ta đợi ….
Mặt trời cúi mặt
Trước mặt ta ….
Một chuyến xe tình chở hồn thương đau
Em đi …..
Bỏ mặc ân tình bỏ mặc tôi
Tôi ngồi giữa đời tôi
Nghe xót xa tuổi trời
Bên đời phố lạ …
Có còn gì … tình đã lạc mất đường về
Nắng qua mắt buồn
Ta nhận lời tình cuối
Đau nặng từng lời nói
Từng mạch đời trăn trối
Có lẽ tình chưa chin tới
Đời xô ta ngã giữa tim người
Yêu trong nổi đau tình cờ
Em nợ ngọt ngào
Em mang trái tim tội lỗi lưu vong
Em rắc nỗi buồn xuống góc phố không tên
Em ban cho ta ngàn năm tiếc nhớ
Em đưa ta lạc trong nổi đau
Cho cuộc tình giờ thành chiêm bao
Mặc cô đơn về tiếp nối
Ngàn năm nổi đau …
Hóa kiếp lục bình trôi dạt mênh mang …
Người ơi, cho nhau chi nổi muộn phiền


Tôi cõng bóng tôi
Suốt một chặn đời đi tìm ảo ảnh
Ta mở mắt, vẫn chỉ là đêm tối
Ta gục xuống dấu chấm là kết thúc
Con đường tình sử giờ đôi ngả
Cuộc đời là bọt biển
Ta dấn thân vào nơi gió cát triền miên
Đời vô định một vì sao lạc lối
Trong khắc khoải trong cơn mê đày đọa
Em quên bao dung
Em quên độ lượng
Tội cho ta lang thang nửa kiếp
Hồn ma năm cũ chôn vùi từ đây ! ……
Kông thể nào hiểu được
Ta bồng bềnh dang tay chờ đợi
Chờ gì nữa em ơi ….
Tìm gì nữa em ơi …
Lẻ nào tôi đi tìm kiếp sau
Ôi oan nghiệt thay, lại thấy mình kiếp trước
Xoay cốc trong tay
Ghé môi ta uống trong nỗi nhớ
Trời ơi ! ……
Giá như thổi hồn vào ảo ảnh đó được
Mặc em ngự trong tôi sống động với thực đời
Giật mình chợt thấy bàng hoàng
Hồn ma năm cũ vẫn vờn trong ta
Trên bến giang đầu trăng bỗng chết
Cuộc tình điên đảo mộng cơn say
Một thoáng hương đưa cũng ngỡ ngàng
Vì ai !….
Ốm o gầy guộc khẳng khiu hình hài
Vì ai ! ….
Ta đứng chờ ai tóc bạc màu ! ….

 


                                    nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
                                                    24 – 03 - 2012

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn