Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

thơ tình TỪ KHI BIẾT EM !

   

                                                  TỪ KHI BIẾT EM !

                                                                         ( Thái Ngọc Sơn )



 




Tình ta xay mòn thành bụi trần,

Bốn mùa thay thương thay nhớ.

Còn tôi với ai

Sầu thôi xuống đầy, em nhớ hay quên .

Mộng suốt đêm trong thiên đường

Ta vui cùng sầu.

Con chim đau nằm yên

Ốm o lời thề …

Từ đó lòng không chút nắng.

Trong vùng u tối

Lời ai khấn nhỏ …

Trong vô thường có đôi dòng kinh khổ.

Mang nặng kiếp người.

Ta đối diện âm u ….

Nghe tiếng đêm tự tình.

Người ơi,

Lẽ nào, ta hái một quà tình chưa chín tới.

Từ đó ta yêu em …

Yêu thêm tình phụ.!

Ta yêu trong nổi đau tình cờ.

Một nổi đời riêng …

Nhè nhẹ sầu lên !

 

 

Trong ta chiều đã tàn.

Đời bỗng đêm vây khốn.

Đành uống chén muộn phiền.

Người mang trái tim tội lỗi lưu vong.

Về tận cùng xa vắng.

Người ban cho ta ngàn năm tiếc nhớ.

Ta nghe trăm năm gọi buồn !

Bên đời vắng có còn ai ?

Người đi rồi, không giọng nói thì thầm.

Ta lạc trong nỗi đau…..

Lạc trên phố người.

Ôm tình lầm lỡ trong tay….

Bước lặng thầm trên phố dài.

Khiến lòng ta ngỡ ngàn.

Giữa cơn mưa hoang đường !

 

 

 

Ta yêu em điên khờ.

Ta cô đơn chờ .

Ta cõng bóng tối …

Giữa đời quạnh hiu !

Mất em rồi ….

Nửa đêm cũng hết

Nữa đời cũng qua !

Em như là sa mạc ….

Tôi một thời lang thang !

Em không phải là chiều ..

Mà nhuộm đếm tím cả lòng anh

Từ khi biết em

Mênh mông thung lũng âu lo.

Em vẫn giả vờ trong chiếc áo thờ ơ.

Từ khi biết em …

Anh giật mình mãi thao thức đêm đêm.

Để anh rét run trong im lạnh sương đông.

Đêm xoay trở trong giấc mê người !!

Từ khi biết em …

Ta chỉ thấy vị đắng của cuộc đời

Vị đắng của kiếp người !!

 

 

 

                                Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                              05 – 11 - 2011

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn