Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

tùy bút BUỒN ƠI TÔI ĐÂY ! THÁI NGỌC SƠN


                 ( Nga ơi ! hơn 40 năm gỗ đá gian lao, đốt hết đời anh chút cuộc tàn, em ra đi mặc cho giấc mơ nhỏ không còn nơi ẩn trú )                                         



          Buồn ơi tôi đây ! ……

          Đêm quạnh hiu tôi đi trong tình dài giữa triều sương ướt đẫm cơn mê, bỗng nghe trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ sầu, trãi dài dưới chân đêm bóng tối u mê, tôi úp mặt bùi ngùi bên đời phố lạ, phố chờ …. Giữa đèn vàng thao thức, mặt trời đêm cúi nhìn ! ….. Tôi ngậm buồn trên môi, về đâu không biết về đâu, ôi bước chân âm thầm mùa hạ, một mình tôi đi một mình tôi về, có còn gì …. Tình đã lạc mất đường về ! Em đi , bỏ mặc ân tình bỏ mặc tôi, lời quạnh hiu suốt con đường tình, ôm lòng đêm ta nghiêng mình nhìn dĩ vãng …… dĩ vãng rong rêu muộn màng. Người ơi, ta xa nhau trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ, đời vô tình nhiệt ngã quá em ơi, nhiều đêm giòng nước mắt yêu làm cơn mưa nhỏ rớt dài trên chăn gối, em ơi nơi này phiến sầu là ngày tháng, nơi đâu đó em có nhớ gì tôi !

          Ngưới ơi tôi đây ! …….

         Tôi yêu em âm thầm không hy vọng, hơn 40 năm gỗ đá gian lao, nhiều đêm tôi nghe hồn hụt hẫng, khăn đẫm lệ có tình riêng phong kín, thả tình trôi theo tơ lòng bày tỏ, giọt nước mắt chảy ngược vào lặng lẽ, khóc một mình lệ đắng nghẹn vào trong. Em ơi, đã tan rồi nhan sắc của tình yêu, thế là hết mộng ban đầu vàng vỡ, ân tình mình xem như đã chết một đêm mưa ! …….. Dẫu biết thế ta vẫn âm thầm gánh tình đau lận đận … đường một chiều anh sẽ đi hết trạm phù du, rủ muộn phiền ta trơ trọi với thiên thu !

          Đêm vùi sâu trong mảnh tình sầu, ta nâng cạn chén lệ khổ đau, dẫu muộn màng ta vẫn muốn bên em, dù tình ta mục rữa giữa mùa đông lạnh buốt, xót lại hồn hoang giữa hư không . Đêm ta nghe hồn ta như là thác đổ, ta bàng hoàng trong nỗi nhớ chơi vơi, ta với tay níu vỡ vụn hương xưa theo dòng nghiệt ngã giữa tinh cầu giá buốt …… qua đêm dài mệt nhoài ! Giữa mệnh mông cuộc đời, giữa đời quá bể dâu, ta say tình em bỗng chốc ta mộng du, ta trôi dạt vào giấc mơ phủ phàng xót xa, một mình ta phiêu diêu đi tìm lời hứa rêu phong, cuộc tình ta mong manh như lá chiều thu ! ……

          Yêu em ….. lửa tình tôi vẫn cháy đêm đêm, em chập chờn trong giấc mơ đời anh bằng đôi môi nhớ, đêm trừ tịch vắt tay lên trán lòng thắt cơn đau, phụ tình nhau em đoạn bước sang ngang, góc phố nhỏ một phần tim để lại ……. Ra đi là hết !

         Sơi nhớ ơi, có phải mi từ thiên thu hiu hắt thổi về, Sợi thương ơi, xin sống mãi trong tâm hoài điệu vỗ ! Áo trắng nào ta đã một lần yêu, cúi mặt xuống lặng nghe hồn rạn vỡ, ngủ say vùi trong ký ức xưa đau !

                                                                

   


                                                                            nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                                          03 - 04 - 2012






 

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn: thơ tình : BUỒN THƯƠNG ĐỨT RUỘT - THÁI NGỌC SƠN

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn: thơ tình : BUỒN THƯƠNG ĐỨT RUỘT - THÁI NGỌC SƠN: thơ tình : BUỒN THƯƠNG ĐỨT RUỘT - THÁI NGỌC SƠN   Em hỡi ! …… Từ ngày tôi được yêu em Rồi cũng từ ngày tôi mất em Từng hạt buồn nẩy xanh m...

thơ tình : BUỒN THƯƠNG ĐỨT RUỘT - THÁI NGỌC SƠN

thơ tình : BUỒN THƯƠNG ĐỨT RUỘT - THÁI NGỌC SƠN



 

Em hỡi ! ……

Từ ngày tôi được yêu em

Rồi cũng từ ngày tôi mất em

Từng hạt buồn nẩy xanh mầm nhớ

Theo dòng nước lạnh về trong cõi thiền

Linh hồn tôi nay là đá cuội

Tình buồn như Cuội ngồi trên trăng

Ngàn năm thương nhớ ngậm ngùi em ơi

Giữa cơn mưa hoang đường

Sóng trong tim dâng tràn khóe mắt

Ta ôm cô đơn cho lòng nỗi quạnh hiu

Một thuở ….

Say tình em như say đêm hoa Quỳnh lên hương

Hơn  bốn mươi năm ……

Bốn mươi năm đâu phải là ngắn

Thương nhớ vẫn còn đọng trong tôi

Nghe nỗi đau lạc loài

Bên trời hạ vắng

Gió thầm đi qua

Còn đây bịn rịn dấu chân son

Sao đời em ẩn bóng

Dẫu sao cũng biết ơn em …..

Biết ơn em đã đi qua đời tôi

Cho tôi nếm mùi ngọt đắng sầu cay

Bờ vai tôi đã bao phen lậ đận

 

Đêm trăn trở lòng buồn tôi lại hỏi tôi

Tại sao  !…

Ai trả lời một câu hỏi

Tại sao gặp nhau đành cúi mặt

Bỏ mặc ta uống chén muộn phiền

Khi có đèn ai lại nhớ vầng trăng

Này em hỡi ! ….

Chuyệt cuộc đời ai nhớ ai quên ai !

 

Ra đi là hết rồi

Mặc kẻ nước mắt sa

Xin cho tôi khóc cùng thu lần cuối

Hòa lẫn hồi chuông câu nguyện rưng rưng đổ

Cho nhớ thương cho tình yêu vĩnh viễn

Một mình đối bóng

Nỗi niềm ẩn khuất

Giờ ngậm ngùi niềm tủi hận mênh mang

Đêm trừ tịch nằm vắt tay lên trán

Tìm lại ta mắt rưng lệ buồn

Bỗng nghe thương nhớ se sắt tim

Phụ tình nhau em đoạn bước sang ngang

Duyên hai đứa bây giờ đường xuôi ngược

Em ơi buồn đứt ruột

Tình thuở ấy ai hoài

Góc phố nhỏ một phần tim để lại

Lời ước thề vàng đá thoảng mây bay

Thôi đã hết tử đây thôi đã hết

Còn đêm nay rượu uống chẳng mềm môi

Những ân kỷ nụ hôn ngày ấy

Nguyện xin làm đá cuội mãi bên nhau

Trái tim yêu dự cảm giữa đường đời

Để một mai khi trở về cát bụi

Ai khóc thương ai chuyện tang bồng

 

 

 

                                 nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                               25 – 03 - 2012

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn: thơ tình HỒN MA NĂM CŨ - THÁI NGỌC SƠN

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn: thơ tình HỒN MA NĂM CŨ - THÁI NGỌC SƠN:                                    HỒN MA NĂM CŨ                                                                   ( Thái Ngọc Sơn )   ...

thơ tình HỒN MA NĂM CŨ - THÁI NGỌC SƠN


                                   HỒN MA NĂM CŨ


                                                                  ( Thái Ngọc Sơn )



 


Ta ngồi đây bóng tối che ngang
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ta nghe đâu dây rong rêu rủ buồn
Giữa phố hoang mang
Úp mặt bùi ngùi
Mỏi ngóng tin em …
Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ sầu !
Ngồi tiếc mai hồng nhớ thiên thu
Còn ai với ai
Nghe đời như có như không
Sầu thôi xuống đầy em nhớ hay quên
Mặcc tình ta xay mòn thành bụi trần
Ngâm ngùi ôi đá cũng thương thay
Người ơi ! …..
Sao ta biền biệt muôn trùng
Ta mang nổi ốm o lời thề
Về cõi chiêm bao
Ta nhớ lời tình em trối trăn
Giữa đêm thấp mệnh mông
Ta như con chim đau nằm yên
Ngóng chuyến mưa qua ! ….
Tự tìm thấy ta không tìm thấy em
Giữa hai ta Không nói, không nụ cười
Từ đó ta nằm đau ! ….

Phố chờ ta đợi ….
Mặt trời cúi mặt
Trước mặt ta ….
Một chuyến xe tình chở hồn thương đau
Em đi …..
Bỏ mặc ân tình bỏ mặc tôi
Tôi ngồi giữa đời tôi
Nghe xót xa tuổi trời
Bên đời phố lạ …
Có còn gì … tình đã lạc mất đường về
Nắng qua mắt buồn
Ta nhận lời tình cuối
Đau nặng từng lời nói
Từng mạch đời trăn trối
Có lẽ tình chưa chin tới
Đời xô ta ngã giữa tim người
Yêu trong nổi đau tình cờ
Em nợ ngọt ngào
Em mang trái tim tội lỗi lưu vong
Em rắc nỗi buồn xuống góc phố không tên
Em ban cho ta ngàn năm tiếc nhớ
Em đưa ta lạc trong nổi đau
Cho cuộc tình giờ thành chiêm bao
Mặc cô đơn về tiếp nối
Ngàn năm nổi đau …
Hóa kiếp lục bình trôi dạt mênh mang …
Người ơi, cho nhau chi nổi muộn phiền


Tôi cõng bóng tôi
Suốt một chặn đời đi tìm ảo ảnh
Ta mở mắt, vẫn chỉ là đêm tối
Ta gục xuống dấu chấm là kết thúc
Con đường tình sử giờ đôi ngả
Cuộc đời là bọt biển
Ta dấn thân vào nơi gió cát triền miên
Đời vô định một vì sao lạc lối
Trong khắc khoải trong cơn mê đày đọa
Em quên bao dung
Em quên độ lượng
Tội cho ta lang thang nửa kiếp
Hồn ma năm cũ chôn vùi từ đây ! ……
Kông thể nào hiểu được
Ta bồng bềnh dang tay chờ đợi
Chờ gì nữa em ơi ….
Tìm gì nữa em ơi …
Lẻ nào tôi đi tìm kiếp sau
Ôi oan nghiệt thay, lại thấy mình kiếp trước
Xoay cốc trong tay
Ghé môi ta uống trong nỗi nhớ
Trời ơi ! ……
Giá như thổi hồn vào ảo ảnh đó được
Mặc em ngự trong tôi sống động với thực đời
Giật mình chợt thấy bàng hoàng
Hồn ma năm cũ vẫn vờn trong ta
Trên bến giang đầu trăng bỗng chết
Cuộc tình điên đảo mộng cơn say
Một thoáng hương đưa cũng ngỡ ngàng
Vì ai !….
Ốm o gầy guộc khẳng khiu hình hài
Vì ai ! ….
Ta đứng chờ ai tóc bạc màu ! ….

 


                                    nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
                                                    24 – 03 - 2012

 

 

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

TÌNH SỬ NHẠC SĨ NGỌC SƠN ( PARIS BY NIGHT 103 )

http://youtu.be/_NNaT8DseJQ


          Một chuyện tình đau mà nhạc sĩ Ngọc Sơn mang nặng canh cánh trong lòng hơn 40 năm dài, nay được trung tâm Thúy Nga chia sẻ sự thầm kín này đến với khán thính giả khắp toàn cầu
  



nhacsignocson.com

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

thơ tình : CÒN LẠI NHỮNG RẢ RỜI - THÁI NGỌC SƠN

Thơ tình 

             CÒN LẠI NHỮNG RẢ RỜI


                   ( Thái Ngọc Sơn )




Chiều tắt nắng

Tiếng đàn chim ríu rít rủ nhau về

Lòng bâng khuâng như lá bên thềm

Nhìn lại mình thui thủi tựa rong rêu

Người ơi  …..

Có phải đất trời này thành cõi hư vô !

Nắng tắt rồi thời gian như khói sương

Còn lại trong ta một nỗi buồn

Ta đứng im lìm bên cạnh bãi chiều đen

Ta thấy hồn mình như bóng

Nửa cuộc đời …

Rong chìm nổi giữa vô thường sóng cuốn

Biết bao lần lăn lội biển si mê

Nào khổ sanh, khổ tử khổ biệt ly

Giữa cơn giông  tố vạn cõi lòng

Năm tháng  trôi qua …….

Ta không tìm được thế giới thực nào

Năm tháng ta lạc mất em thân xác hư hao

Lòng hoang lạnh quẩn quanh tìm nơi trú

Quán đời em chỉ còn đọng trong tiềm thức

Chiều ơi chiều ! ….

Đâu phải chiều tan mới có hoàng hôn buông sắc tím

Ngư trong tôi bãi sầu tím mãi nghìn thu !

Gót phiêu linh mòn mỏi chưa chịu dừng

Long buồn ẩn hiện khi chiều xuống

Trăm ngàn nhung nhớ dậy từng khi …….

 

 

Bến sông chiều ngóng mãi chuyến đò sang

Lòng ngậm ngùi trôi xuống kiếp long đong

Cố quên đôi mắt buồn vô hạn

Những nỗi trái ngang sầu cách biệt

Thì em ơi ….

Nước mắt ngày xưa đã khô dần năm tháng

Cái thuở dại khờ lỡ nói để mờ phai

Màu tím đã nhuộm  trong ta những nỗi buồn

Ngày xưa ấy ! …..

Tình qua quá mau

Quên nhau hẹn hò

Em về phía một miền không nhớ

Một chút phù du kẻ phũ phàng

Người chia lìa không tiếc nhớ

Ta quay đi nghẹn ngào

Nghe tim rạn vỡ nát tan từng mảnh vụn

Thế là ………

Tình xưa đã chết dưới trăng thề

Em còn nhớ …..

Nụ hôn ấy trong một đêm thần thoại

Nhớ nhắc đến càng thêm nặng gánh sầu !

Con đường tình sử giờ đôi ngả

Thôi thế thi thôi ……..

Chỉ còn bóng ảo quanh tôi

Đếm từng đông qua mười ngón tay gầy

Là thế đấy …..

Đường xa trong nỗi tận cùng có ai

Cà phê đắng miệng lòng mong nhớ

Xoay cốc trong tay cốc hững hờ

Tâm hồn yêu thương bỗng chợt mù lòa

Ta mất nhau mình ôm mãi tương sầu

 Gọi tên nhau trong thầm lặng ai hay

Còn lại những rả rời …….

Lóng ngóng buông rơi

Khổ ải thăng trầm

Tôi vẫn sầu bi đi về ….. giữa cõi miên man

Mắt buồn rười rượi …. Tìm nhặt lấy nụ cười

Cười trong nước mắt

Thấp thỏm nhớ ! ……

Mộng du trần thế mộng ru đời

 

 

 

                                  Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                               19 – 02 - 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn