Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

tùy bút CON ƠI !

" Viết cho con gái Phương Trang bên kia bờ đại dương, nơi quê mình ba đêm đêm thương nhớ về con vô cùng " 

                   

                                               CON ƠI !

                                                                           (Thái Ngọc Sơn )



 


          Con thật thương của ba
          Đêm trở mùa trong căn phòng se lạnh, lòng ba cứ trăn trở giấc không yên … Bên kia trời âu, chắc con lạnh hơn ba nhiều ! Giữa bộn bề mơ ước tương lại, chắc con vẫn chưa thấu hết nỗi đời, làm người khó lắm con ơi, sống phải lấy nghĩa nhân làm trọng, con chim còn phải có tổ có tông, trăm sông cũng xuôi về biển đông một nguồn…… Cuộc đời nghiệt ngã ê chề đắng cay vô tâm, dẫu cằn khổ chát đắng qua từng giọt thời gian, như mùa xuân bây giờ con có được, phải đổi bằng cả đời long đong bể dâu của cha mẹ con có hiểu !

          Đêm ba nghe sóng lòng vỗ miên man, thương thương nhớ nhớ con trong cuộc đời nhiều bể dâu ….. Cành khô vẫn nhớ lá ưu phiền, nỗi buồn lại ghé đến, ngự trong ba nơi góc nhỏ tâm tư, cái nhớ chông chênh gợn nỗi lòng ! Thương đời con trôi dạt xứ người, rưng rưng giọt lệ già nghe mặn môi tái lòng ….. Ba biết con đầy nghĩ lực chịu đựng, mặc cho chiếc lá long đong giữa đời … Nếu một mai con đuối sức giữa chuyện đời đầy trắng đen gai gốc, con hãy về đây dựa vai ba mà khóc, xớt bớt cho ba nghe nỗi khổ nhiều dối gian lừa lộc. hãy yên lòng con yêu của ba, con luôn có bờ vai ba để khóc, con sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc, con không bao giờ thiếu một vòng tay âm của người cha luôn có chỗ dành cho con, Ba suốt đời là một sân ga, sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây !

          Đêm thu trời khóc thành mưa đá ……ngoài kia tiếng dế ru buồn giữa quạnh không, từng giọt lệ đời rớt đầy đêm thâu … Thương quá, thương con tôi bên kia bờ đai dương chắc cũng đêm đêm ngậm ngùi xót xa cho một thân phận, ngày lặng lẻ như đêm chiếc bóng quạnh hiu, khóc cho một đời người quá ê chề, bỏ quên xác thân đường trần, vì đời như vực thẳm !…… Con yêu ơi, xin con đừng nghỉ trên cõi này đâu cũng là thiên đường, ai có ngờ bóng tối trầm luân ! Đêm nay mưa lòng rơi, gió thép gào… rét mướt, pha nỗi buồn thậm thượt nhớ về con, bởi vì con như cánh chim thu lạc cuối ngàn, lòng ba mãi bâng khuâng trong cõi buồn vô tận !



 


                                                             nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                         16 - 10 - 2011

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn