Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

thơ tình : TRĂNG CHỜ AI VÀNG LÊN TÓC SẦU ! - THÁI NGỌC SƠN




 thơ tình : 

TRĂNG CHỜ AI VÀNG LÊN TÓC SẦU ! 

                   ( THÁI NGỌC SƠN )



Đêm nay trăng sáng quá người  ơi

Sao ta lạnh lẻo trăm năm gọi buồn

 Trăng  vườn ai vướng vít hương yêu

Trăng chờ ai vàng lên tóc sầu

Bên này ta,  trăng đã già …….

Rêu phong rũ buồn !

Ta ngồi đây bóng tối  che ngang

Nghe đời như có như không

Đêm này lạnh giá đường vuI

Vùng  u  tối …. Đá cuội nghe mưa.

Đời xô ta ngã giữa tim người

Lời trăn trối thành cơn mưa hạ buồn

Ta đối diện âu u

Từ đó ta nằm đau !

 

Đêm rất sâu …..

Con chim đau nằm yên  ốm o lời thề

Lòng không chút nắng

Ngoài kia …..

 Một chuyến xe tình chở hồn thương đau !

Bên trời gian dối

Ta nghe chút tình thoáng như gió vội

Bên bờ xót xa ……….

Chim kia hót bên trời gian dối

Mặc cho mùa thu tàn tạ

Một thời yêu em nên mắt ưu phiền

Vai nghiêng sầu

Ta nghe đời mình là những quán không

Em ơi, xin em cấy lại tình ta

Về cội xưa níu tay nghìn trùng

Cho chút niềm đau ngọt ngào

Cho đêm phủ chiêm bao  nhè nhẹ sầu lên !

Một mình ta phiêu diêu

Ta chờ lời tri ân

Ta vẫn biết ….

Ngày ấy ….. sẽ con điên đảo mãi

Em không phải là chiều mà nhuộm ta đến tím !

Em nào phải là mùa thu …….

Mặc sầu rơi cho vực thẳm buồn theo !

Cõi ta về  ……

Đêm nay nghe giọng buồn tiếp nối

Bỗng nhớ về trăng phía riêng em

Khúc bi ca vọng suốt đêm nguyệt tà !

 

 

                     Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                  09 – 02 - 2012

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn