Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

 

GIỌT ĐẮNG CÀ PHÊ CUỐI CÙNG ĐÃ CẠN !

                                          ( Thái Ngọc Sơn )

 

          Giọt đắng cà phê cuối cùng đã cạn .. . . trong khoảnh khắc đời như im tiếng thở, hồn chợt lạnh cho đông về chiều thu vắng, ta lạc lõng ngu ngơ sầu cay mắt lệ tuôn thầm , ta vật vả … đêm tàn …trong tuyệt vọng, lòng ta lặng lẽ trong nhung nhớ, những nỗi trái ngang sầu cách biệt,  chiều hoang trống vắng tột cùng trong tôi. Ðã bao năm qua, trăm ngàn nhung nhớ dậy từng khi, nỗi cô đơn xót xa cùng niềm tuyệt vọng vẫn phủ kín dâng tràn cả tâm hồn ta, ta mất nhau mình ôm mãi thương sầu, khi tình thuở trước vốn hằng sâu. Em ơi, mất em tôi mất em thật rồi ! …..


Ngày tháng nào buồn tim ta sâu thẳm như ngóng đợi,  đôi mắt ngược nhìn quanh, em dắt hồn tôi đi những đâu, chiều đến giữa lòng tương bảng làng, ta bỗng nhớ tự vô cùng bỗng nhớ, nỗi lòng này rớt theo tiếng chuông chiều chơi vơi ….. Chợt lòng ta vỗ cánh bay vào cõi mênh mông, ta tiêu hoang ngày tháng, buồn vì thế sự đầy vơi, dường như ta sa chân lăn xuống vực đời không đáy …  Người ơi, ta đứng im lìm bên cạnh buổi chiều đen, ta một mình như tượng đá ngủ quên, đâu đây có tiếng bước vọng về bàn chân mỏi, ta xa lạ giữa muôn ngàn quen biết, niềm vui như bóng nắng, nỗi buồn như mây bay …. Ngồi buồn ta lặng nghe gió hát quanh hồn quạnh hiu, ta ngậm ngùi trôi xuống kiếp long đong, bỏ quên cát bụi bên đường, thời gian dấu ấn vô thường qua mau ! …

Trong hư không giọt thương vơi đầy, một mình tôi đi một mình tôi về, về đâu những bước chân âm thầm mùa hạ, có còn gì, tình đã lạc mất đường về … Ta nhận lời tình cuối, đau nặng từng lời nói, từng mạch đời trăn trối, em đi rồi bỏ mặc ân tình bỏ mặc tôi, tình tôi mong manh như thân cỏ, em chia cho tôi một bãi sầu hoàng hôn, tôi lặng lẽ ngồi giữa đời tôi, giọng buồn lên tiếp nối, phút hiện tại là ngàn năm miên viễn, phiến sầu là ngày tháng, đêm phủ chiêm bao nghe tiếng tư tình, lẽ nào, ta hái một quả tình chưa chín tới, vì một ngày mưa bắt đầu, thân xác hư hao, sầu rơi cho vực thẳm buồn theo, ngày qua hững hờ … có chút tình thoáng như gió vội, tôi chợt nhìn ra tôi …. Chiều lên hấp hối đâu đây văng vẳng tiếng chuông ngân như thức tỉnh hồn tôi trong cõi mộng.


Đêm trầm ru về cõi nhớ, đâu đây tiếng gọi buồn trăm năm, cô đơn lại về tiếp nối, em đi rồi không giọng nói thì thầm, mặc cuộc tình giờ thành chiêm bao, em đã ban cho ta ngàn năm tiếc nhớ, em đưa anh qua nhưng con đường dài mịt mờ lạc trong nỗi đau, ngược xuôi phố trẻ dòng đời, lạc nhau trong phố người, ôm lầm lở trong tay lòng thắt cơn đau, mãi quằn quại giữa đổi thay lòng người, để rồi gặp nhau đành cúi đầu, từ đó tiếng yêu vụng về, em gieo chi trái sầu nẫy mầm trong tôi, xôn xao tình nhớ, để ngàn năm nỗi đau hóa kiếp lục bình trôi dạt mênh mông ….. Em ơi, ngai vàng xưa còn dành đợi ai đây ! …......



Đêm trắc ẩn nước mắt lưng trồng, một thời yêu qua mất, cơn sóng thời gian cuốn tuyệt mù, và ngày ấy sẽ còn điên đảo mãi ! ….



Giữa cõi miên man, cuối đường xa có hai người hôn nhau, ta lặng lẽ đứng nhìn không dám khóc ! ……





                                             Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                           27 – 11 - 2011

 

           

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn