Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

tùy bút THIỆN CĂN TỪ LÒNG TA

   tùy bút :                

             THIỆN CĂN TỪ LÒNG TA

                                              ( Thái Ngọc Sơn )   

 

     Chiều trôi đi lại đổ cơn giông, tôi đứng giữa mênh mông thấp thoáng những đàn chim, đang vội cánh tìm về nơi nương náo ……  Chiều ơi, nhìn từ những mái nhà quạnh quẽ, đâu đây vẳng tiếng ầu ơ ví dầu, lời ai ru như tiếng Mẹ tôi …..Ầu ơ Mẹ hãy rót vào tim con, dẫu tiếng ai ru cũng bình yên như giấc ngủ nồng trong nôi thuở nào, câu ru chiều đưa con về kỷ niệm, lòng rộn rã khói hương xưa, ôi đau đớn một buổi chiều Mẹ mất, mắt con mờ lệ, chiều tơi tả nỗi lòng …..Mẹ bao dung nhân hậu, Mẹ đã cho con một tâm hồn đẹp để biết sống sao cho hợp lẽ đời, Mẹ của con, cả cuộc đời Mẹ vất vả cho con khôn lớn, suốt cả đời con mãi mãi khắc ghi ……. thế gian này tìm đâu nữa Mẹ ơi !

 

          Chiều lênh đênh tìm bóng tối lang thang, con thương nhớ Mẹ quê xưa năm nào, giờ con tóc trắng ngoài 70, từng đêm ước được trở che trong vòng ru tay Mẹ.  Bao đắng cay, bao đớn đau cào xé cũa mấy người em ruột thịt chung dòng, các em tranh dành nhau gia tài của Mẹ, chia năm xẻ bảy… Một gia tài nghèo Mẹ tào tần chiu chắt tháng ngày, vẫn cây đòn gánh uốn cong lưng gầy, Mẹ từ chợ hôm cho đến chợ mai, đông hanh giá, hạ oi nồng Mẹ âm thầm dành dụm để lại cho đàn con, Mẹ lo xa lỡ một mai có nơi đàn con nương náo. ….. Con ở phương xa nào hay biết, đàn em con tàn nhẩn bán sạch ngôi nhà thờ phụng ông bà tổ tiên mà Mẹ cả đời chắt chiu khốn khó. Các em ơi, những giọt máu hồng cùng chung sao nở đành đoạn phân tranh ! ….. Chạnh lòng đau, con tủi thân vì hai tay trắng đời con, người nghệ sĩ nghèo, không ham dạnh lợi, cát bụi phong trần áo nhạt phai.

 

          Mẹ ơi, đời con co ro một mảnh chăn mòn, tàn đêm giấc ngủ thân già ngoài chăn, cả đời con vẫn nghe theo lời Me dạy :

 

“ … Dẫu thế sự gặp thăng trầm dâu bể

Suối đầu nguồn giọt nước vẫn trinh nguyên “

 

          Ngan ngát nỗi niềm riêng, hình hài con khi còn là hạt bụi, lớn lên dần qua tim Mẹ bao dung, người sinh ra nuôi nấng cả đời con. Mẹ ơi, từ đây cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn, con mê mãi trên bàn chân rong ruổi, cả đất trời Mẹ muốn cho con, như Mẹ đã trải trên đường mỗi lối con đi …. Mẹ ơi, nay con đã qua cầu mới hay !

 

Các em của tôi ơi, Mẹ đã dạy các em còn nhớ !

 

“ Lòng chung thủy trước sau như một

Dạ trung trinh son sắt một niềm

Đừng vì uy lực bạc tiền

Mà quên đạo lý mà quên tình người ! …. “

 

Đêm nay tôi lặng thầm khóc cho phân đời nghiệt ngã ….. tôi khóc cho đàn em tôi quá dại khờ !

 

 

 

                              Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                            28 -11 - 2011

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn