Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011


         Thơ tình :

             ĐÔI DÒNG KINH KHỔ

                                       ( Thái Ngọc Sơn )



Trong thường có đôi dòng kinh khổ

Nghe ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay

Tảo mộ hồi tưởng chuyện ngày xưa

Lạnh từng cơn, nát từng kỷ niệm buồn.

Khóc chuyện tình ……

Mưa rót lệ cả chiều hoang.

Không còn em ta chẳng còn ai

Cố góp nhặt yêu thương

Để cho vào dĩ vãng !

Đá cuội nghe mưa …

Ốm o lời thề.

Đời có đâu ngờ

Lạnh giá đường vui.

Nắng vàng nghèo trên lối thu xưa

Thì thôi đã hết …

Mùa thu chết.

Nhớ chiều thu tàn cuộc ly tan !


 

Này em hỡi !….

Mộng không thành để lệ đắng hồn ta.

Em về nơi ấy là đâu.

Sao không mang cả nỗi sầu cùng theo.

Em ra đi chia lìa không tiếc nhớ.

Để giọt lệ tình ướt nhuộm cả màn đêm.

Ta ngồi đây …

Để nhìn thấy tình yêu là ảo mộng.

Quán đèn mờ … tiếng nhạc êm đưa.

Thả hồn ký ức đi tìm ngày xưa !

Cố nhân ơi,

Ta yêu nhau lầm lỡ

Ta cho nhau ngậm ngùi.

Từ em quên lời hứa.

Thiên thu từng ngón vụng.

Thôi cũng đành mang tâm tưởng điêu linh. !


 

Đêm nay ánh trăng tà lạnh lắm em ơi !

Ta mở mắt, vẫn chỉ là đếm tối.

Ta ôm bao kỷ niệm ân cần.

Ngày em đi quỳnh tương chén cạn.

Uống đi em nữa rồi là mấy

Uống chung hết trả cho đời.

Để mặc tôi tâm thức quay cuồng

Đời vô định một vì sao lạc lối

Con đường tình sử giờ đôi ngả

Chỉ còn bóng ảo trong tôi.

Em đi rồi, tôi ở lại ngục tù tâm tưởng

Tàn canh bạc nghe mình mỏi mệt

Cung đàn ai gieo tiếng oán sầu.

Trần ai suốt cõi trần ai

Ánh trăng thắp nến để tang mối tình.!

Người yêu hỡi tên em lời kinh kệ.

Em đi đi để nỗi sầu riêng ta.

Dấu chân sỏi đá dãi dầu nắng mưa

Mỗi người một hướng lệ vương môi gầy

Để tình khuất nẻo để buồn lên ngôi !

Đêm dài hoài mong

Bước trong mưa tôi lội về quá khứ.

Bước trong mưa …..

tìm thấy ảo ảnh cùng chung lối mộng

Phút chạnh lòng tôi ngất ngất cơn mê !


 

Anh xin mang trái tim tội lỗi lưu vong.

Bên quán đời uống chén muộn phiền.

Trong ta chiều đã tàn.

Ngơ ngẫn suốt đường vê.

Ta nghe trăm năm gọi buồn

Xoáy vòng đời ta mãi tìm nhau.

Thôi đành một kiếp trả vay

Cúi đầu nghe lệ đổ mưa dông.

Lệ thắm đổ dài dáng thu xưa.

Với môi mặn ….

Với hôn trao nghẹn lời.

Ta làm hỏng một đời nhau

Cũng đành thôi….

Xin nói lời giã biệt.

Đêm lệ sầu …..

Trong vô vọng cô liêu.

Bến chiều hôm…..

Suối tình chưa lịm.

Giọt lệ nào là lạ mặn trên môi !

 

 

                    nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                 01 – 12 - 2011

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn