Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

tùy bút MƯỜI HAI NGÀN ĐÊM - THÁI NGỌC SƠN

         tùy bút :

                       MƯỜI HAI NGÀN ĐÊM !

                                                       ( Thái Ngọc Sơn )


 

Đêm hoang …

Ta chọn chổ ngồi cạnh quá khứ, nhớ về em , nhớ về một thời hoa bướm vụng dại, lòng hỏi lòng tình đã chết còn đâu. Nay dẫu cách xa nhưng tình đầu khó nhạt, ta cạn nghĩ bởi hai người có duyện mà không nợ, nhưng thời gian không sao xóa được hình hài trân quý của người mình yêu, bất chợt lòng muốn quay về nơi hò hẹn ngày xưa ấy, vùng ký ức vẫn hoài niệm trăn trở, ta nghe nhung nhớ lấp đầy con tim, dường như ta lạc lỏng giữa hư không, tối đến mong chờ lệ vấn vương, mặc cho kiếp người buồn đưa !

 

 

Tựa cửa đêm ….

Ta chợt nhớ về người để cho nỗi buồn da diết, cúi mặt xuống lặng nghe hồn rạn vỡ, ta nghe giọt buồn ngân ngấn lệ …. Sao ta lại trói đời nhau bằng vòng xoáy ảo ảnh,  rồi từ đó em sang bến lạ, cũng từ đó …..  đêm về rồ dại gọi bâng quơ, nghe nhớ quá chuyến đò yêu ôi vĩnh biệt ! Giấc mơ như không còn nơi cư trú,  để giờ lủi thủi người đi, có bước chân trở về quá khứ, ta ngậm ngừi niềm tủi hận mênh mang, duyên hai đứa bây giờ đường ngược xuôi, lòng người như chiếc lá thu bay, lòng ngổn ngang trùng trùng kỷ niệm ! …. Đêm sương lạnh buốt lịm tìm ai,  tình đầu không suông dễ, thôi đành  không duyên nợ xin ngậm ngùi đưa tiễn, em ơi anh nghe buồn đứt ruột, niềm hoài vọng tan theo cơn sóng biển đời ….. Đêm trừ tịch nằm vắt tay lên trán, ngủ say vùi trong ký ức xưa đau !

 

 

Đêm Sài gòn mưa lất phất ….

Khóc một mình nước mắt nghẹn vào trong, quên hết những ngày xưa trời mộng, ta nghe hồn bải hoải lách từng tia máu nhỏ, từ chia ly trái đắng đậm thêm màu, ta ôm đổ vỡ lang thang giữa đêm mưa Sài gòn ….. Người ơi, nợ ân tình là một giấc Nam Kha, Sài gòn đêm nay mịt mùng lối đi đầy phong ba, có phải em đi rồi lòng tôi quặn thắt, tôi cô độc quên nụ cười an vị, thôi đành lỡ nhịp cung đàn gọi cố tri ! …..

 

 

Đêm nhớ tả tơi …..

Ta nghe đâu đây có tiếng đàn ai nâng cung biệt khúc tiễn người đi !…Ta nén lòng cắn răng vẫn bật khóc em ơi, yêu nhau chi để rồi rã gánh chia ly, còn lại gì lúc xa lạ quay lưng, sao lòng người lạnh như khói sương buồn như tuyết ! Có phải đời là thế mặc mảnh sầu ta víu vá, cho giấc mộng ngàn đời không yên giấc, cho đêm về thêm gia buốt chiêm bao . Đời cuồng si trái tim em hóa bạc, ta gặp nhau chi để tơ oan vướng vòng, nhỏ xuống hồn tôi những giọt đau !.......

 

 

Mười hai ngàn đêm góp lại thành lời !

Mười hai ngàn đêm tôi âm thầm dỗ giấc ngủ tôi

Mười hai ngàn đêm để trăng già buồn gọi tiếng cố nhân ….

Mười hai ngàn đêm ôi mười hai ngàn đêm  ta khóc theo mùa con nước đi ….

Mười hai ngàn đêm nơi chốn vô thường chao đảo ngã nghiêng,


Cố nhân ơi ta buồn cho đến bao giờ ! …..

 

 

                                        nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                    02 – 12 - 2011 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn