Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

tùy bút ĐÊM TÀN NGUYỆT LẠNH KHÓC VÌ AI

 

                                  ĐÊM TÀN NGUYỆT LẠNH KHÓC VÌ AI

                                                                        ( Thái Ngọc Sơn )



              

           Đã từ lâu rồi ta nghe đêm về rất lạ.!


          Trên con đường vội vã người đi bên kia một cõi, khuất vào năm tháng xa xưa, để rồi rũ mặt chết lặng trong đêm tối, tôi lặng lẻ lê đôi chân bước lạc cõi người lênh đênh, nghe đời vạn nẻo như chiếc cối xoay định mệnh, đưa ta về chỗ ngồi cạnh quá khứ,  ta trở về đây đứng trên cầu ô thước, tiếc hoài dấu chân vụng dại chơi vơi cõi tình, nghe trống vắng lòng lạnh lùng hoang phế, mấy ngày qua ta lạc bước giữa đêm mưa bộn bề trăn trở, ngẫm sự đời nghe mặn đắng bờ môi, ơi người ơi nửa mảnh hồn sao vẫn cứ thương đau, vẫn ngự trong ta vạn vết sầu…..


          Mưa vô tình mà em lại quá vô tâm, có phải phút yếu lòng ta đã đánh rơi cuộc tình mình trong đêm đen mắt sâu ẩn nhốt trời giông tố, bước đời nghiệt ngã giữa cơn mưa lầy lội ta nghe hồn chìm lãng du, giấu nỗi đau càng nhức nhối thêm hơn. Ta cạn nghĩ, tình trăm năm đâu phải chỉ một đêm, người đến vội rồi ra đi cũng vội, ta hụt hẩng một mình nghe chua xót, không thể quên, nỗi nhớ lại dài thêm, ta nghe tim mình đau nhói. Người ơi tình ta đó ở nơi không tồn tại, còn người ở nơi nào người mới thật dừng chân !….
    

    

          Bao đêm sầu nhung nhớ
          Khóc cuộc tình chớm nở đã tàn phai …”





          Lòng không như mặt lòng lệ đầy, môi non đã lỡ tình đau đớn, tựa cửa chều ta chợt nhớ muốn quay về nơi hò hẹn ngày xưa, có ngờ đâu từng phiến trời mang bao thương nhớ giờ nó đã trở nên khô cằn, trơ trọi và đang vỡ nát như gió ngoài thềm gào xé giấc mộng tan.! Thời gian tưởng xóa nhạt phai rồi, nào ngờ ân tình xưa vẫn ẩn hiện trong tiềm thức, mà nghe tình mãi quay ngược đường dĩ vãng về nơi không phân định, ta ngoái nhìn về để nghe đau rát tâm tư, nghe dòng thời gian chảy ngược về quá khứ, ta mãi hoài trăn trở một trời mênh mang, Ôi giấc mơ như không còn nơi cư trú, đâu đây ai lỡ giọt sầu rơi tôi bâng khuâng đợi một đời khôn nguôi...


          “ Người chim trời đã vỗ cánh bay
          Đau thương ta nhận ở nơi này.! “


          Có những lúc ta nhìn lên bầu trời khắc khoải ôm hoài câu nguyện ước, thả hồn giữa chốn hư không, ta lắng nghe phiền não hòa trong gió sầu, mà sầu thì cứ theo bóng người đi… đi mãi…Ta xin khép kín trái tim tội nghiệp, ta mang nợ đời một nửa, còn một nửa ta nợ ơn em.!


          “ Người đi có biết lòng tôi khóc
          Khóc mối tình xưa thuở ấm êm. ! “


          Kẻ ở thương chờ dạ nhói đau ,ta lặng thầm cúi mặt giữa đời dào dạt sóng, vẫn quanh ta những xao xuyến dật dờ. Bao năm qua đâu rồi người tri kỷ, tim vắng xa nhịp thở, ta xin nhắn người tình trên bia đá, mai hẹn gặp nhau giữa thiên đàng. Ta đứng chờ ai tóc bạc màu, giờ lặng im sao lặng im không nói, mắt chạm mắt sao không khỏi lạnh lùng, người một phương ta một phương, nhìn trời mênh mang ta đưa tay hứng giọt vô tình, dùng tay để đo xem trời rộng lớn bao nhiêu, nhưng chắc là không to bằng nỗi đau buồn của ta đâu !… Trái đau thương của ta, ai treo đâu đó trong một góc buồng tim héo, gom nhặt mộng vàng ngày trước, đốt thành tro chốn tận đáy nỗi buồn…. Ngày cũ vắng tàn, bến mộng người xây chưa được nửa, thuyền tình bão dập đã thành hai !….


          “ Chén rượu trăm năm hề chưa cạn
          Cuộc tình điên đảo một cơn say !... “


           Thôi hết rồi cố nhân ơi !


          “ Thuyền cũ lạnh lùng rời bến cũ
          Ngựa xưa hờ hững tách đường xưa !… “


          Hỡi cố nhân ơi ! Nợ ân tình mình hẹn đến bao giờ, cho đến bao giờ tàn cơn mộng, mà duyên tình mình giống hệt một cơn mưa, như khói sương hư ảo cuộc đời, thôi đành đêm tàn nguyệt lạnh khóc vì ai !......



 

 

                                                               nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                            28 - 03 - 2011

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn