Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

tùy bút MƯA VÀ NƯỚC MẮT

  

                                   MƯA VÀ NƯỚC MẮT

                                                                         ( Thái Ngọc Sơn )  






           Lau nhẹ dòng nước mắt...sao vẫn cứ tràn mi...chảy mãi...thấm vào tận đáy tim đau...nghe sao xót quá. Lòng bâng khuâng nghe trăm mối sầu mang, muốn quên muốn nhớ lòng ngổn ngang muộn phiền. Không hiểu vì sao, nước mặt lại cứ tuôn rơi hoà vào mưa...hay là mưa đang hoà vào nước mắt. Mưa, ta nhớ người úa xót hồn hoa dại, mà sao lòng ta cứ vương vấn mãi chuyện không thành. Ừ thôi ta về… dù mưa ướt áo, thì thôi duyên tình minh như giấc ngủ hư hao. Mưa vô tình mà người lại quá vô tâm, mưa vẫn rơi gió thép gào rét mướt pha nỗi buồn thậm thượt nhớ về nhau, mưa ơi mưa đã lạc vào thương nhớ, mưa vẫn khua tí tách suốt canh trường, đêm đêm buồn lãnh lẽo người thương ơi có biết, lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm, mưa cứ rơi đều qua lối ngõ, ta lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn…. buồn lắng đọng hồn ta từng giọt nhớ.!



 

            Đêm buông xuống, lạnh lẽo lòng ta ngập sầu, ôm nỗi nhớ ta mang vào nuối tiếc, đừng như gió thoảng qua mành, để ta trống lạnh năm canh ngậm ngùi, để nghe giấc ngủ theo lần thơi gian. Cơn mưa đêm làm cho con đường thật vắng vẻ nghe nhạt đắng khi cõi lòng mình xa vắng. Mỗi bước đi mà lòng thêm lạnh lẽo, người quay gót đạp nhầm lên tình nhỏ, tan nát rồi những mảnh vụn yêu thương. Ta phơi sầu cô độc và trống vắng, cho nhân tình vội bước qua mau, ngày chia ly đời nghiệt ngã tiễn ta về xứ lạ, sương gió tháng năm bên hiên nhà nhè nhẹ tiếng mưa than, thân vàng vỏ nữa cuộc đời xa mãi, quay quắt hồn bỗng thèm một bờ vai, một vòng tay ôm thật gần...thật chặt. mơ một thuở dấu chân hằn đá sỏi, có phải đời là thế mảnh sầu ta víu vá, còn lại gì lúc xa lạ quay lưng. Lệ lòng ta như mưa phủ chan hòa, in đậm không nhòa vết rạng nứt tình ta.!.....

 

          Người ơi, trời lại mưa hay trời đang khóc ?!
          Mưa gieo sầu nhân thế hay mưa nhớ thương ai ?!

 

          Đêm ta nghe tiếng mưa rơi rơi ,thả hồn mình trong men đắng chơi vơi, đừng rơi nữa mưa ơi đừng rơi nữa, giọt mưa buồn đã rụng kín nơi nơi, mưa ướt hồn tôi mưa đã mưa, mưa như khúc nhạc than, mưa hoài không vơi nỗi nhớ, mưa lắng gió rít hờn thêm lạnh, mưa hắt hiu từ em bước sang ngang, văng vẳng đâu đây từng giọt tí tách rót vào lòng tê tái, thôi ta đành phận cỏ ôm vào đa mang đắng nghẹn trong lòng, nhìn về phía sau lưng phận đời, phía em lênh đênh lênh đênh cưộc người, chạnh lòng ta khóc nghẹn chẳng thốt nỗi thành câu ,để tan rồi nhan sắc chuyện tình ta. Xin úp mặt vào đời để nghe lòng ăn năn! Xin hỏi đời, hỏi người : Chỉ có vậy thôi sao !... ...


          Xa hết rồi người ơi đừng nhắc nổi thương đau, cho cuộc tình tan nát thuở bên nhau, đừng hỏi ai chuyện tình mình sao buồn quá, nhìn qua cửa sỗ lòng ta, giử làm chi những sắc màu đau khổ, mộng ước từ đây gởi theo người, tôi đau xót em vô tâm đành lòng, em ơi đêm ly biệt về đây hồn rách nát, có nghe hương tóc thề còn quyện những nôn nao, nhìn nhau thôi cũng đã lòng nghẹn ngào, hãy siết nhau chặt để nghe hồn mình quấn quit….


          “ Đã không quấn quit bên nhau được,
           Sao nở làm ta phải khổ tâm !...
           Giận hờn tôi muốn quên muôn thuở
           Nỗi nhớ vì sao quấn quit hoài!…. “

 

 

          Đêm mưa lại mưa….. từng giọt mưa buồn cay đắng nên khủng khiếp đau thương …nước mắt và mưa buồn theo ta đi khắp cuộc đời, giờ còn lại gì, còn lại trong nhau tiếng “ than ơi. !”…..


          Mưa, Có ai đã từng đếm xem có bao nhiêu cơn mưa trườn qua số phận đời mình ?
          Có ai nhớ đã bao lần nước mắt tuôn rơi vì mặn giọt mưa oan ?


          Mưa và nước mắt như giòng sông đêm như dãi khăn đen vắt ngang định mệnh, neo chặt trước xô đẩy của dòng đời,
Ôi chao mưa gió năm canh nhớ, nước mắt ai hoài phụ rẫy nhau, để rồi đêm đêm ta ôm hận vào lòng dỗ, ru bài sầu ru tình đau khổ….


          “Em bây giờ xa mãi , ta nghe tình chua cay,
           Đêm qua rồi không ngủ, vương sầu về bên ai !... “


          Để giờ lủi thủi người đi, mặc kẻ nước mắt sa, ta nhặt nỗi buồn ùa về giữa hư không, ta cố gọi tên ai tiếng vọng thừa, ta âm thầm nỗi nhớ tuôn mưa tuôn, thương em hoang vắng khóc càng khóc, trái tim yêu dự cám giữa đường đời, thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh, tôi yêu em âm thầm không kỳ vọng, tôi buồn đau mải miết, tàn cơn mộng cuối buồn nào đủ, cho lòng thắt đoạn mãi còn mưa….mưa trong lòng nước mắt chảy trong tim, đau lòng ta nhớ tả tơi…...


         “ Để một mai khi trở về cát bụi.
          Nguyện xin làm đá cuội mãi bên nhau !….”





                                                              nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                          18 - 03 - 2011





nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn