Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

tùy bút ĐỜI NHƯ MỘNG ẢO


                                   ĐỜI NHƯ MỘNG ẢO

                                                                       ( Thái Ngọc Sơn )




          Từ chia ly !….
          Dường như trái đất đậm thêm màu, ta ôm đổ vỡ lang thang nghe lòng tuyết lạnh, chân bước đi trong chiều vắng bần thần !... Ta đi nhặt lại mảnh tình rơi, sao lòng ta cứ mãi quay ngược đường dĩ vãng, trĩu nặng lòng ta mãi nhớ về em ! …Nhưng thời gian không sao xóa được hình hài đó, lòng muốn quên đi chuyệt tình ngày xưa ấy, nhưng vùng ký ức vẫn mãi hoài trăn trở, cõi lệ trong đời ta nợ nhau lời hẹn ước , mộng không thành đành vỡ theo mây. …. Bên ngoài mưa vẫn rơi tuông, dường như cũng hiểu được nỗi buồn riếng ta ! … Mưa đêm nay mưa như nức nở, mãi u hoài qua lòng phố khuya, có phải mưa thương cho đời người quá ê chề … Mưa ! ta nhớ người úa xót hồn yễu mệnh ! ….
 

      

          Ngày từng ngày, ngồi nuốt lệ chua cay, để đêm đêm ta tóc trắng đối diện đèn tàn, nặng nỗi ưu phiền sầu theo bóng người đi, thế là tình vỡ duyên mãi miết ! ….. Tiếc thay, trăng tình đã thiên thu, còn chăng là lối đẹp dấu lòng đau .!

          Ngày đã muộn, đêm đang về hời hợt trên môi, ta ngoái nhìn để nghe đau rát tâm tư …. Nghe giọt buồn ngấn lệ tiễn chuyến đò thương ! …. Em đang đó, ta nhìn trong giấc ngủ hỏi lòng thoang thoảng nhớ ai đây, ta nhẹ nhàng nuốt lệ sầu rơi ….Từ chia ly, ta lại về với bến sông hoang vắng,!
          Người ơi, đường trần bỗng đâu lại sóng gió, ta cô độc quên nụ cười an vị, từ đây tình lịm chết vì em đào huyệt tử, bỏ lại sau lưng những ân kỷ nụ hôn ngày ấy ! Em ra đi như bóng chim tăm cá, biền biệt phương trời không để lại chút dư âm !....

          Ơi người ơi !
“ …. Đời nếu như là mộng ảo
Trăm năm đừng có chuyện chung đôi ! … “



          Em ra đi trong nỗi lòng ta quặn thắt, muốn quên muốn nhớ ngổn ngang trong đời …. Em ơi, tôi đau xót, em vô tâm đành lòng ư. Có phải trời gieo oan trái cho vừa hai ta ! Một kiếp lạnh lùng sao vội sớm, ta nghe trĩu nặng trong hồn vạn tóc tang ……


” Chịu tang một kiếp một trời tình,
chỉ bởi không cùng được cộng sinh ! “


          Em bây giờ xa mãi, ta nghe tình chua cay . …..

          Ngoài kia trời lại mưa hay trời đang khóc, có phải đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa, mưa vô tình người lại quá vô tâm …. Đêm nay ta nghe mưa trong lòng nước mắt chảy trong tim, mưa ơi, mưa hiểu thế nào là hạnh phúc, còn nước mắt hiểu nỗi đau “ chia ly “ . Ta khóc chia ly hận lòng người gian dối, ta ôm hận vào lòng ta dỗ ta qua tháng ngày cây đời trầm lặng, ta ru bài sầu ru tình đau khổ, để người đang khóc nghe được một tiếng cười, để người đắng cay nghe được một lời hạnh phúc dù đến như gió thoảng, để người ngất ngưởng đỉnh cao nghe được một nỗi sầu đáy vực, khi cuộc tình mình vụn rã quanh mình mảnh vỡ duyên ! ….

          Chén rượu sầu hết vơi rồi lại cạn … Chén quá khứ khó lòng mà đánh đổ, bởi tim lòng ân nợ chưa trã vay ! Duyên kiếp u tối, ta hận uất nhà mồ tình tội … Ta cô tình độc ẩm để qua đêm, ly rược say đời, thả hồn mình trong men đắng chơi vơi, ta say cho quên đời nghiệt ngã …. Nếu hóa kiếp ta xin làm viên đá, để suốt đời không sa ngã vô tri …. Khi cuộc tình đã chuyễn hóa một màu tang ! …

          Tóc ngã màu vôi, theo nằm tháng sương chùng mây thắm, ta nghe nỗi nhớ nhung ướt đẫm cả linh hồn,.xin gói ái ân làm tình tiết một nấm mồ, gởi tình mình về tận cõi hư vô ! …..Cố nhân ơi, con đường tình mình đi sao dông rũi quá lênh đênh, Yêu thương ơi, sao vội vã quên mau, vội vàng nỡ chết, tim nhói đau khi viết lời vĩnh biệt, tay ôm mộng, môi uống từng giọt đắng, em tan biến, mang linh hồn nuối tiếc cất sâu vào ô nhung nhớ, xếp vào chổ ngậm ngùi, mắt lệ khô em cũng đã đi rồi ….

“ Bao giờ thời gian thôi ngừng đập
   Thì chắc hồn tôi sẽ hết đau !.... “


 

                                                            nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                          12 - 09 - 2011

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn