Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

tùy bút LẠY TẠ ƠN MẸ

" Nhớ buổi chiều thu ấy Mẹ đã ra đi vĩnh viễn,

   con khóc cả đời con khóc Mẹ ơi ! "

                   


                                       LẠY TẠ ƠN MẸ !

                                                                         ( Thái Ngọc Sơn )



“ Công Cha như núi Đại Từ
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn Đại Bi “


          Mẹ ơi ! Ôi, tình mẹ thiêng liêng quá, tình Mẹ bao la như biển rộng sông dài ….. Mẹ kính thương, con càng nghỉ đến Mẹ con càng yêu Mẹ nhiều hơn, cuộc đời Mẹ đầy nghiệt ngã ê chề đắng cay, ánh mắt mẹ là bầu trời trong rộng, rọi cho con đến bến mộng ngày mai, ánh mắt Mẹ dõi hoài theo nhịp bước của con, ôi hình bóng Mẹ những chiều bên bạc cửa, tóc Mẹ có bao nhiêu sợi trắng chiều nhớ thương con, lòng Mẹ  nhân hậu vô cùng, Mẹ thương con cứ như mạch nước suối nguồn chảy từ vô tận miên trường …. thương Mẹ quá Mẹ ơi ! Mẹ già bôn ba hết chợ xa đến chợ gần, Mẹ nặng nợ từ lòng ai có biết, nắng về mưa lại mãi lao lung, Mẹ thân độc giữa đời lắm bão giông, thân Mẹ dãi dầu một sương hai nắng, nhiều khi gai đời đâm úa máu bàn chân Mẹ, Mẹ thầm lặng chịu đựng từng vết đau đời !….


          Mẹ ngoảnh đi thì con dại, Mẹ ngoảnh lại đời con khôn. Không ai có thể lấy gì để đong đếm hết được tình Mẹ dành cho con cả. Mẹ nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì con, những khi trái nắng trở trời, con đau mẹ đứng ngồi không yên, Mẹ nuôi con mua tảo bán tần, chỉ mong con lớn nên thân với đời, bao nhiêu điều tốt đẹp, bao nhiêu công Cha nghĩa Mẹ cao vời tất cả đều dành cho con…..


“ Ánh mắt Mẹ là hào quang phía trước
Soi cho con rời bước chốn âm u
Rồi những khi trong đêm lạnh sương mù
Ánh mắt Mẹ là tiếng ru nồng ấm .”


 


       

         Mẹ ơi, từ thuở nào có trong con tiếng Mẹ, thật dịu dàng êm nhẹ làm sao, lòng Mẹ mênh mông như những dòng sông, như mùa xuân bây giờ con có được, phải đổi bằng cả đời Mẹ vất vả long đong. Bao lần con ốm con đau, bấy lần Mẹ thức mắt quầng vết thâm, cuộc đời Mẹ .... cả cuộc đời vất vả cho con khôn lớn nên người, Mẹ soi đường dẫn lối con trên dòng đời, Mẹ lưng oằn ngày tháng cõng niềm đau đi suốt chặng đường đời của Mẹ. Mẹ ơi, thương Mẹ quá, suốt cả đời con mãi mãi khắc ghi, ơn của Mẹ công lao như trời bể, Mẹ là một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng, Mẹ đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát và biết nhìn đời bằng từ tâm, Mẹ là ánh sáng, một ngọn đèn thắp bằng máu con tim của Mẹ.


“ Đông hanh giá, Hạ oi nồng
Vẫn cây đòn gánh uốn cong lưng gầy
Chợ hôm cho đến chợ mai
Tảo tần chiu chắt tháng ngày nuôi con !.... “


          Mẹ cơ cực bộn bề hôm sớm, cơ hàn đói khổ vẫn yêu con, thương day dứt lòng con dại Mẹ lo Mẹ buồn, giấc ngủ con không tròn đêm từng đêm Mẹ thức trắng, chỉ chăm chăm lo sợ con của Mẹ ngã bên đời khi thiếu vắng bóng Mẹ, sự hy sinh của Mẹ bao la như đất trời cao rộng. Một lòng hy sinh cho con cái luôn luôn như là lẽ sống trong cuộc đời Mẹ. Không có ai hy sinh như Mẹ, người sinh ra nuôi nấng cả đời con….


“ Hình hài con khi còn là hạt bụi
Lớn lên dần qua tim Mẹ bao dung …. “


          Mẹ ơi, Mẹ nghèo tảo tần tuổi hoa răm, sương gió bao mùa áo Mẹ sờn vai, Mẹ một lòng sắt son cam phận vì con ! …. Một lòng một đạo với tiền nhân ……


          Mẹ ơi ! Một sớm thu về, khi chiếc lá vàng thu cuối mùa rơi rụng…là ngày vui chợt tắt sầu dâng kiếp người, vô thường chợt đến thành người thiên thu !..... Hơn 20 năm rồi Mẹ đã về cõi vĩnh hằng … Thế gian này tìm đâu nữa mẹ ơi !

 

          Mẹ ơi ! Con qùy trước bàn thờ cam phận mồ côi :


“ Xin lạy Mẹ một đời tất cả ngược xuôi vì con
Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu
Lạy đời Mẹ nghèo nhọc nhằn còng lưng gánh nặng, mong đàn con vai thẳng mà đi .....
Con lạy công đức sinh thành tạc dạ khó khuây
Lạy lòng Mẹ bao dung nhân hậu
Lạy Mẹ về với đất với trời bình yên … "


          Con lạy tạ ơn Mẹ ! …..


 

                                                              nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                                            13 - 05 - 2011
 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn