Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

tùy bút HÃY NGỦ ĐI LÒNG ĐAU ƠI !

    Tùy bút

                   HÃY NGỦ ĐI LÒNG ĐAU ƠI !

                                                        ( Thái Ngọc Sơn )




          Tôi hư lung lắm từ ngày quen biết em, giờ tròi trọi tấm thân cũng chỉ vì yêu em, môt nợ duyên sầu chất ngất, bời người đã phụ tình tôi, em về với kẻ cùng em, em hãy diễn cho hết vở tuồng còn xót lại đi em ! … Người vui vầy lãng mạn, còn tôi cố cười gượng trước linh hồn nghiệt ngã. Người ơi, có phải tình tôi như cỏ rác bên hè tâm tữu đêm trường, tim lòng đau ngấn lệ quặn thắt kẻ vương mang, xa nhau rồi em hỡi có vui không, riêng lòng tôi như lá khô rơi đầy ngõ vắng, tôi chỉ còn chút hơi ấm kỷ niệm xa, để đêm đêm khép cửa lòng trầm mặc, cố nén con tim thật chặt, quay quắt hồn tìm ngõ cụt không tên ! …

 

 

          Ngoài kia tiếng ru buồn câu hát rong, chạnh lòng đau mặc sầu nghiêng dấu lặng, tình tôi đã khuất vào năm tháng xa đau, hương ái ân cũng phảng phất xa gần, ở nơi nào em mới thật dừng chân đây em, tôi cạn nghỉ tình em đó ở nơi không tồn tại, tuyệt tình quá em đi không trở lại, có phải em về theo gót gió, để lại mình tôi cứ ngẩn ngơ ! ….. Ta đứng đây chờ ai, nhớ ai mà tóc bạc đầu, ta nhìn dối gian nhàu nát nụ hôn xưa, ta rũ mặt chết lặng trong đêm tối, đêm trường lặng vắng thương lắm lệ rơi ơi !

 

 

          Hãy ngủ đi lòng đau ơi !

 

          Ta ôm hận vào lòng dỗ, ru bài sầu ta ru tình đau khổ, buồn sẽ theo ta đi khắp cuộc đời, hận cũng theo ta cùng chung một hướng đời trôi dạt. ……  Có phải mình xa nhau vì thân ta không phận lại không danh ư ! Đời nếu như là mộng ảo, thì thôi trăm năm đừng có chuyện chung đôi, bởi vì em và tôi chẳng chung lòng nắng mưa, vết thương tình buồn chất đầy phiền muộn não nề trong nhau,  đành cô đơn lạnh lẻo đứng bên thềm, những ân kỷ nụ hôn ngày ấy ….  Bây giò con đâu, em xa rồi đã xa rồi ! ….

 

 

          Em ra đi như bóng chim tăm cá, em biền biệt phương nào không để lại chút dư âm, em ơi làm sao vá được vết thương lòng, thôi đành xin lấp mộ chôn vùi tình thu, tình lịm chết vì em đào huyệt tử, chôn mộng ước từ đây trở về cát bụi, tôi yêu em âm thầm không hy vọng, nguyện xin làm đá cuội mãi bên em !......

 

 

          Ngày tháng qua !

 

          Đã tan rồi nhan sắc của tình yêu, góc phố nhỏ một phần tim để lại, em ra đi bỏ mặc những ngày xưa trời mộng, cũng biệt ky định mệnh đã an bài, thế là hết mộng ban đầu vàng vỡ, đêm càng khuya tiếng nức  nở giữ chặt vào nước mắt, tóc bạc màu lòng man mác thương đau !…. Ai ra đi bỏ mặc ai tàn tạ, nẻo tình hoang ta mất dấu lạc từ đây, bến thuyền xưa vẫn còn nơi lối cũ, em đi rồi ….  ngày lại ngày anh đứng giữa chênh vênh, khóc một mình nước mắt nghẹn vào tim, em đang đó ta nhìn trong giấc ngủ, hỏi lòng thoang thoảnh nhớ ai đây !

 

          Năm tháng dài …. Ta si tình nên lòng mãi còn đau, ta nhớ người úa xót hồn hoa lau,  ngày lại ngày trong lặng lẽ tìm nhặt từng dấu buồn, đốt thành tro chôn tận huyệt sầu vô tận , để đêm sâu hoàn trả lại đêm sâu ! …..

 

 

                                       Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                  05 – 12 - 2011



 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn