Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

thơ tình ĐÓN XUÂN NÀY NHỚ XUÂN XƯA - THÁI NGỌC SƠN



Không chỉ ở hoa mai

Không chỉ trong cánh én

Mà lúc em cười

Nụ xuân sẽ rực nở

Cả đất trời xôn xao.

Trong thăm thẳm riêng tư

Mỗi xuân về xao xuyến

Nơi tận cùng sâu lắng

Vẫn biết là tình em.

Và, có thể nào quên

Dù mái đầu tóc bạc

Thuở vụng về chân thật

Anh nói lời yêu em ….

 

Có chim và hoa trong ngày xuân về

Cùng tiếng đàn tung tăng đi dạo khắp vườn xuân

Có phải em mang lời chim đi gieo hạt

Nên đất trời rực rỡ một mùa hoa …

Đón xuân này nhớ xuân xưa .

Từ xuân ấy ….

Anh đã yêu em một thời kín đáo.

Một thời thăm thẳm tóc heo may

Thuở ấy …..

Anh ngỏ lời vụng về khiến buổi chiều xuân mắc cỡ ..

Ven sông trời đỏ lựng hoàng hôn .

 

Em có nghe mùa xuân lách mình trong khóm hoa.

Anh cũng lách vào chính hồn em

Em có hay mặt trời tình yêu mọc giữa quầng đêm

Còn rạng ngày thuộc về mong và nhớ …

Ngày tháng qua….

Em buồn trở lại.

Bỏ lại con đường quen thuộc

Rồi mùa xuân năm ấy đã đi qua …

Xuân này vẫn vắng em

Còn lại mình ta với ta

Lại chỉ còn xuân với xuân

Thế là hết ….

Bên thềm hoa xuân rụng xuống tự bao giờ !

Người mang mộng ước 

Ngày tháng cứ đợi mong

Em ơi….

Em có trở lại con đường xưa  mình đã đi qua

Con đường bắt đầu từ em

Con đường anh vẫn gọi

Con đường của em ….

 

Em ơi ! …..

Sáng  nay xuân lại về ..

Hạnh phúc đời thường đậu nhẹ trên vai

Như cánh mỏng chạm vào là rơi vỡ

Nhìn môi cười lịm tắt giữa niềm đau ?

 


                         Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                           27 -01 - 2012

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn