Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

thơ tình : TA CÔ ĐƠN CHỜ AI - THÁI NGỌC SƠN



                   TA CÔ ĐƠN CHỜ AI

                                                         ( Thái Ngọc Sơn )


 

Xuân ơi ! …..

Rồi cũng sẽ đi qua mùa hạ.

Xuân đã ban cho ta chút son hồng đánh lừa niềm vui

Xuân đến xuân đi …

Hiu hắt lòng ta như thiếu nắng.

Quán vỉa hè anh kiên nhẩn như giọt cà phê phin

Đếm từng ngày từ hôm ba mươi tết

Nửa đêm cũng hết, nửa đời cũng qua.

Nỗi nhớ lắng sâu

Xuân buồn lại bỏ ta đi ….

Xuân đi để nhánh sông vàng lá rơi.

Xuân này ta cô đơn chờ ai

Ngõ nhà êm mông mênh

Tiếng chuông chiều vọng xa

Giục  tôi chia tay tôi.

Và lòng buồn tôi lại hỏi tôi

Giấc  mộng xuân nồng chừng đã nguội

Xuân ơi sao lại vô tình

Sang song bỏ bến một mình lênh đênh ! …..

 

Đêm xuân ta nghe nỗi đau lạc loài

Ta cô đơn chờ ai

Giữa  đêm xuân hoang đường

Khiến lòng  ta ngỡ ngàng

Đường hoa lặng bước trong lãng quên

Ta nghe lòng thắt cơn đau

Ta cõng bóng ta lạc nhau trên phố người.

 Tháng giêng son phấn sầu

Ta nghe trăm năm gọi buồn.

Xoay vòng đời ta mãi tìm nhau

Ta nén lòng nghe thiêm thiếp giấc muộn màng

Xuân cô đơn về tiếp nối

Đêm ru đời đã mất

Cho cuộc tình giờ thành chiêm bao.

Cố nhân ơi ! ….

Người gieo chi men cay, khiến lòng ta say !

Ta nghe nỗi đau nghiêng mình

Vì một mùa xuân bắt đầu

Một mùa xuân vắng em

Cũng như bao mùa xuân đã qua ! …

Quanh ta hoang vu tiếng cười !

ChiỀu lên hấp hối

Bóng đổ một mình tôi vai nghiêng sầu !

Ta đón xuân này  …

Lời quạnh hiu suốt con đường tình

Bên nỗi lòng vắng lặng …

Đời xô ta ngã giữa tim người

Cuối cùng đời mình là những quán không

Từ đó ta nằm đau lòng không chút nắng

Dấu yêu nào sao vội vã quên nhau

Còn chơi vơi những khói màu xuân lạnh vắng

Chết giữa đêm sương !




 

 

                                    Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                  30 – 01 - 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn