TA YÊU TRONG NIỀM ĐAU
( THÁI NGỌC SƠN )
Trong giấc mộng lạc loài, đêm đêm ta nghe lửa hạ đoạn trường tương tư, như nức nở than ve ru tình nhớ ……. ta ray rức nhớ lần đầu hội ngộ, ta cừ suy nghĩ mãi trong đèn tỏ canh tàn, kỷ niệm vẫn đong đầy bao nhung nhớ còn đây ! …….. Ta giở từng trang thơ, ta thấy cả ngày xưa, những dòng mực xanh tím hằn nổi nhớ yêu thương, ta yêu trong niềm đau tuyệt vọng , mặc dù trong ta tim đau lòng vắng đời sầu hận, bởi vì em như chim bay ngược gió phiên bồng, em không còn về lại nữa phải không em , sự ra đi của em làm nổi đau hóa đá, lệ đã khô bao lần với cuộc tình xa lạ, chẳng còn nhau trao nhung nhớ từng chiều, ta nghe cơn mộng cũng vừa thoát cánh bay, giữa chốn vô thường chao đảo ngã nghiêng !
Từng ngày từng tháng từng năm, ta hong vàng nổi nhớ tìm nhau, người đi bên kia một cõi khuất vào năm tháng xa xưa, hương ái ân phảng phất lúc xa gần, tuyệt tình lắm người đi không trở lại, trên bến giang đầu trăng bỗng chết, đàn nguyệt tơ chùng im tiếng đến ngàn thu …… Bởi lòng ai tím sắc buồn hoang dại ! Cố nhân ơi , từ nay cho đến muôn ngàn kiếp, đêm tàn nguyệt lạnh khóc vì ai , để còn lại trong lòng hối tiếc, để đường tình hoang phế đến cô liêu, bởi vì em đã ban cho ta mật đắng tình yêu, để mặc ta tâm thức quay cuồng, ta xin cảm ơn em …… cảm ơn đời cho ta trưởng thành trên sự đau khổ, cũng nhờ em kiêu sa đã làm xám đặt hồn ta, còn lại đây chút tình hư lãng đãng , cũng nhạt dần theo bãi sầu hoàng hôn, vĩnh viễn đời ta lạc lối nhau, mất em rồi triền miên nỗi sầu, từng đêm ghế đá không người vắng thảm thương, còn gì chua chát hơn không em ! ……..
Chiều nắng tắt thời gian như khói sương, ta đứng im lìm bên cạnh chiều đen, ta một mình như tượng đá ngủ yên, chiều đen rồi ta đứng giữa quạnh hiu, ta thấy đời còn những rong rêu, có lúc thấy hồn mình như bóng , ta ngậm ngùi trôi xuống kiếp long đong ! …… Ta buồn ta khóc giữa mênh mông, lệ ta nhòa sương mây , biết vô thường vẫn khóc, vì tủi hờn đêm tối tình chết trên môi, khóc chia ly hận lòng người gian dối, hận theo ta chung một cuộc đời, Người ơi, vắng bóng người sao nghe vọng tiếng kêu, trên bờ giác ngạn xa xăm ấy .
Trời ơi, sao ta bạc kiếp lận đân, yêu trong niềm đau, ta ôm hận vào lòng dỗ, ta ru sầu ru tình bể dâu, nghe buồn cay đắng nên khủng khiếp đau thương, đời giá lạnh biết làm sao ôm đặng, trong lặng vắng nhặt nỗi buồn ùa về giữa hư không ! ……… Buồn tựa chiều tê tái hong sầu giấc mộng xưa, ta nghe lòng ta gập ghềnh vì thương nhớ ai, bởi vì em mang mùa hạ qua cầu, bỏ lại sau lưng phiến sầu từ đây, ta hoài nhớ vô biên. Chiều lại chiều ta nghe đâu đây đàn ai thả lời than oán, tôi chết lặng nửa cuộc đời đau khổ oan khiên, ta thả mình xuôi theo khúc nhạc than, chia sẻ cùng ai nỗi hồn đau trăn trở, phẫn hận thương thân, tìm lại ta một chút vấn vương, ta nghe những gánh nặng miệt mài từ dĩ vãng, đời trớ trêu sao sắp những lỡ làng, người phụ lòng nhau lời ước hẹn đổi thay, ta chơi vơi trong bóng đêm cuộc đời, nuốt hận vì ai tình tan nát, đáy huyệt lạnh xin phủ đầy băng phiến, thế là hết, không còn gì ….. dấu tích cuộc tình tan !
Người ơi ! ……
Thôi thế thì thôi, một mình hứng gió giữa hư không , làm sao vá được vết thương lòng ! ……
Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
05 – 02 - 2012
